Chồng suốt ngày say sỉn, đừng trách vợ “tình một đêm”

Nhậu nhẹt rồi say xỉn là hình ảnh xấu xí của những người đàn ông không biết điểm dừng trong các cuộc vui. Nói cho cùng muốn vợ chồng hòa thuận, hạnh phúc, thì người chồng phải biết tiết chế. Nếu chồng tôi không tụ tập bạn bè bia rượu thâu đêm suốt sáng thì hôn nhân của chúng tôi đã không phải rơi vào hoàn cảnh éo le như vậy. “Phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng” giờ tôi mới thấm được câu nói này.

Tôi và chồng đã kết hôn được gần 7 năm. Ngày ấy, chúng tôi tình cờ gặp nhau trong một buổi tiệc sinh nhật bạn, nảy sinh tình cảm và bắt đầu tìm hiểu nhau. Anh ấy là người rất vui vẻ, hòa đồng, chính vì thế mà anh có rất nhiều bạn bè. Cứ dăm ba bữa họ lại tổ chức bữa nhậu, nhưng tôi khá yên tâm vì anh ấy không say xỉn đến mức mất kiểm soát, hơn nữa đang còn trẻ nên giao lưu họp mặt là điều khó tránh khỏi, chắc kết hôn rồi anh ấy sẽ thay đổi. Như bao cô gái khác, tôi mơ mộng về một gia đình hạnh phúc trong tương lai. 

Nước mắt buồn tủi sau những cơn say

Rồi chúng tôi về chung một nhà, hằng ngày đi làm, cùng xây dựng tổ ấm nhỏ của mình. Chúng tôi có 2 con, một trai một gái. Cuộc sống trôi qua tuy bình thường nhưng rất hạnh phúc. Chồng tôi là người có chí tiến thủ, anh luôn nỗ lực trong công việc, nên rất bận rộn. Không phải vì thế mà tôi trách móc anh không quan tâm mẹ con tôi, tôi còn thương anh hơn. Nếu chỉ dừng lại như vậy thì mọi mâu thuẫn đã không xảy ra. Càng ngày tần suất anh ấy tụ tập bia rượu ngày càng nhiều, khi thì với bạn bè, khi thì với đối tác. 

Hình ảnh minh họa

Bước vào cuộc nhậu là quên hết tất cả, vợ gọi không chịu nghe máy, có lúc còn tắt máy. “Rượu vào, lời ra” về đến nhà thì lúc nào cũng say xỉn, bê tha, mất kiểm soát, buông lời trách móc tôi, mắng nhiếc những đứa trẻ. Điều đó khiến tôi rất khổ sở và buồn tủi.

Việc anh ấy đi làm cả ngày, tối đến lại nhậu nhẹt đến khuya mới về, từ đó, chuyện chăn gối vợ chồng cũng trở nên lạnh nhạt. Anh không còn quan tâm tôi như lúc trước. Có nhiều ngày, chúng tôi hai, ba ngày còn không ăn cơm với nhau được một bữa, không có những chia sẻ, tâm sự gì với nhau. 

Đã rất nhiều lần tôi góp ý với anh là hạn chế việc tụ tập bia rượu, phần vì sức khỏe, phần còn thời gian cho gia đình. Khi tỉnh táo, anh cũng xin lỗi tôi nhiều, anh biện minh do đặc thù của công việc và hứa sẽ cải thiện.

Nhưng rồi ngựa quen đường cũ. Dường như anh không còn quan tâm đến gia đình, đến những cảm xúc của tôi nữa.

Mỗi đêm, ngồi chờ mòn mỏi để mở cửa cho anh, tôi cô đơn vô cùng. Không có ai tâm sự, không có ai giúp tôi giải tỏa mọi uất ức, mệt mỏi. Thực sự nhiều lúc tôi muốn xem lại mối quan hệ này, tôi luôn suy nghĩ có phải mình đã sai lầm, đã chọn nhầm chồng, hay là do bản thân mình…. tất cả những câu hỏi đó cứ hiện lên trong tâm trí tôi, dằn vặt tôi mỗi đêm. Tôi rùng mình và nước mắt chảy dài khi nghĩ đến hình ảnh người đàn ông mềm nhũn, không bước chân nổi khi về đến nhà, điều đó trở thành nỗi ám ảnh với tôi.

“Tình một đêm”

Tôi không thể cứ để mình đắm chìm trong đống hỗn độn ấy nữa, từ giờ anh muốn đi đâu thì đi, mấy giờ về thì tùy, tôi không quan tâm nữa, tôi đã quá mệt mỏi rồi. Tôi quyết định dành nhiều thời gian chăm sóc cho bản thân hơn.

Tôi đi đến phòng tập gym, chỉ có vận động mới giúp tôi buông bỏ những suy nghĩ tiêu cực đó. Tại đó, tôi đã gặp Huy, một người đàn ông dễ gần, với giọng nói trầm ấm và cách nói chuyện rất thú vị.

Ban đầu chúng tôi trò chuyện khi tôi nhờ anh ấy giúp đỡ vài việc khi luyện tập. Sau dần dần, anh quan tâm tôi nhiều hơn, chúng tôi bắt đầu tâm sự về công việc, về cuộc sống. Đã từ lâu tôi không có được cảm giác được một người đàn ông lắng nghe và chia sẻ những vấn đề của mình. Lúc ở với Huy tôi vui vẻ bao nhiêu, thì về nhà thấy chồng tôi say sỉn tôi lại chán ngán, buồn tủi bấy nhiêu. Tình cảm vợ chồng cứ thế phai nhạt, không lúc nào tôi lại chán chồng tôi nhiều như bấy giờ. 

Một lần, chồng tôi trở về nhà trong tình trạng say khướt, tôi không thể chịu đựng thêm nữa, nhân lúc 2 đứa con đang về nhà ông bà chơi, tôi đã to tiếng với anh ấy. Vợ chồng tôi cãi nhau, chồng tôi chửi tôi. Anh nói tôi đã lấy anh thì phải chấp nhận con người của anh như thế. Rồi anh bỏ đi uống rượu tiếp, thách thức sự chịu đựng của tôi.

Hình ảnh minh họa

Tôi thực sự cảm thấy thất vọng về cuộc hôn nhân này, về chồng tôi. Tôi khóc hết nước mắt. Tôi nghĩ đến Huy và gọi cho anh, tôi muốn được ai đó chia sẻ bớt nỗi đau mà tôi đang gánh chịu.

Huy đến đón tôi. Nhìn thấy bộ dạng đầy đau khổ của tôi. Anh ôm tôi vào lòng. Huy đã an ủi tôi như thế và đem lại cho tôi cảm giác an toàn, tin tưởng. Anh nói sẽ chở tôi đi hóng gió cho khuây khỏa, chúng tôi trò chuyện suốt cả đêm, tôi không muốn về nhà. Rồi như người mất phương hướng, tôi để tình cảm của mình dẫn dắt, tôi quên cả thực tại về người chồng “bợm rượu”.

Tôi đã cùng Huy qua đêm trong căn hộ nhỏ của anh. Tất cả mọi muộn phiền của tôi đã được Huy bù đắp, tôi đã có những giây phút đầy thỏa mãn mà tôi luôn khao khát từ chồng. 

Tôi đã trở thành người đàn bà “hư” vào cái đêm định mệnh đó. Thế nhưng sáng sớm, khi đã tỉnh táo hơn, tôi lại ngập tràn cảm giác tội lỗi và áy náy với chồng. Tôi tạm biệt Huy để trở về nhà. Chồng tôi đang chờ tôi trước cửa. Anh nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ăn năn. Chồng nói xin lỗi tôi suốt cả ngày hôm đó, anh hứa lần này anh sẽ thay đổi, anh sẽ không khiến tôi phải buồn thêm nữa. Tôi không còn muốn tin những lời nói này của anh.

Mối quan hệ vụng trộm bị phát giác

Về phần Huy, từ sau đêm đó, anh tìm cách liên hệ với tôi nhiều hơn. Huy nói rằng anh yêu tôi thật lòng, anh muốn được ở bên tôi. Sau lần đó, tôi thấy mình đã sai, tôi không ngờ mình lại trở thành loại phụ nữ mà trước giờ tôi luôn khinh bỉ, phụ nữ ngoại tình.

Tôi nói với Huy rằng chúng tôi không nên gặp nhau nữa, nhưng anh ấy năn nỉ, xin tôi được cho anh trở thành người bạn, người để tôi trút bầu tâm sự. Tôi đồng ý. Chúng tôi vẫn gặp nhau vào lúc nghỉ trưa giữa giờ làm, khi thì trò chuyện ở quán Cafe, khi thì đi xem phim, như những người bạn. Chính vì thế mà tâm trạng tôi trở nên tốt hơn hẳn. Tôi trở nên vui vẻ, không còn ủ rũ như trước đây.  

Chồng tôi gần đây có tiến bộ hơn, tuy vẫn chưa bỏ được thói quen uống rượu nhưng tần suất đã giảm chút ít, cũng không đến mức say quá đà. Tuy vậy, từ khi quen Huy, tôi có cảm giác mình không còn mặn mà gì với chồng nữa. 

Rồi ngày đó, chồng trở về khi cơ thể đã say mèm. Anh ném vào mặt tôi tập tài liệu, trong đó là những bức ảnh chụp tôi đi chơi chung với Huy. Anh cười như điên loạn, anh nói không ngờ tôi là loại đàn bà hư hỏng, đĩ thõa, anh buông những lời cay nghiệt nhất về phía tôi. Anh nói nếu không nhờ thuê thám tử theo dõi thì còn lâu anh mới biết mình bị cắm sừng. Tôi đau xót nuốt nước mắt vào trong. Tôi đã khóc quá nhiều cho cuộc hôn nhân này. Tôi im lặng mặc cho chồng tôi chửi bới, bởi tôi không muốn thanh minh, giải thích gì khi anh không còn tỉnh táo.

Tôi rời khỏi nhà khi chồng tôi đang ngủ say, tôi qua nhà một người em gái cùng công ty để ở nhờ vài hôm vì chưa muốn ông bà ngoại biết chuyện. Tôi để lại một bức thư, nói rõ về tất cả mọi chuyện. Tôi kể cho anh nghe về tôi, người phụ nữ chờ anh mỗi đêm trong sự cô độc, người phụ nữ đã đi đến giới hạn của sự chịu đựng, người phụ nữ đã đánh mất nguyên tắc của bản thân để ngã vào “tình một đêm”. Tôi nói giá như anh đừng vô tâm, giá như anh nghĩ cho cảm xúc của tôi thì chuyện đã khác. 

Tôi quyết định ly hôn, khi chồng tôi kịp nhận ra sự ích kỷ của mình thì trong tôi lúc này muốn được giải thoát. Tôi đã cho anh ấy rất nhiều cơ hội, những lúc tôi cằn nhằn, chính là lúc tôi còn yêu, còn quan tâm anh ấy, nhưng anh ấy lại phớt lờ, bỏ qua sự quan tâm đó. Đến lúc này, tôi muốn được sống cho mình, tôi muốn được quan tâm chứ không phải sống với một người lúc nào cũng say xỉn, vô tâm. Tôi hy vọng sau cuộc hôn nhân thất bại này anh sẽ tìm được một người phụ nữ tốt hơn tôi, một người mà vì cô ấy anh có thể  thay đổi.

Xem thêm:

Chồng suốt ngày say sỉn, đừng trách vợ “tình một đêm”
5 (100%) 1 vote

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *